“Tha thứ” món quà vô giá trong cuộc sống

Chuyển đến tiêu đề chính của bài báo [xem]

“Bao nhiêu lần bạn phải tha thứ cho anh chị em của bạn?”

Giáo viên đọc to câu trả lời cho cả lớp nghe: “70 lần 7 lượt!”

“Ly kéo tay Bảo – anh trai cô:

“Vậy bao nhiêu lần?”

Bảo viết số 490 vào góc vở Lý. Bảo trông nhỏ, vai hẹp, tay ngắn, đeo kính quá khổ và tóc rối bù. Nhưng tài năng âm nhạc của anh khiến ai cũng phải ngưỡng mộ. Anh học piano năm 4 tuổi, violin năm 7 tuổi và hiện anh đang thành thạo đàn oboa.

Ly chỉ hơn anh trai ở một thứ duy nhất: bóng rổ. Hai chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Bảo thấp bé, yếu đuối nhưng anh không nỡ lòng nào từ chối vì đó là sở thích duy nhất của Ly trong số những cô nàng bị điểm yếu, kém.

Đừng bỏ rơi người luôn tha thứ cho mọi lỗi lầm của bạn vì họ mới là người yêu bạn vô điều kiện

Đừng bỏ rơi người luôn tha thứ cho mọi lỗi lầm của bạn vì họ mới là người yêu bạn vô điều kiện

Tan học, hai chị em chạy ra sân bóng rổ ở sân trường, hoặc cột bóng rổ ở cơ quan bên cạnh. Có lần Ly tấn công, Bảo bị Ly thúc cùi chỏ vào cằm. Ly dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi thấy Bảo chống cằm.

“Cậu không sao chứ? Cô ấy vô tình đi! “, Ly nói

“Không sao đâu, anh tha cho em” – Cậu bé cười phá lên “Phải tha 490 lần và lần này là 1, vậy chỉ 489 lần nữa thôi!

Top MOD >>>  9 điều bạn cần biết trước khi tới Nhật Bản để tránh "sốc văn hóa"

Ly bật cười. Nếu nhớ những gì Ly đã làm với Bảo thì 490 lần chắc cũng đã qua lâu rồi.

Hôm sau, hai chị em chơi cờ, đến lượt Ly không nghĩ ra, Bảo đi vệ sinh, Ly liền đổi một số vị trí của các quân trên bàn cờ, cô gái tìm nước đi cho mình. . khi Bảo ngồi xuống bàn cờ.

Bảo nhìn Ly nghi ngờ.

Mặt Lily đỏ bừng. “Được rồi, tôi đổi trò chơi, tôi xin lỗi, được không?”

“Không sao đâu, anh xin lỗi” – Bảo cười nhẹ, “Chỉ 488 lần thôi đúng không?”.

Tấm lòng bao dung của Bảo khiến Ly cảm động.

Tối hôm đó, Ly vẽ một biểu đồ có 490 ô vuông:

“Chúng tôi sử dụng điều này để theo dõi những sai lầm của bạn và tôi tha thứ cho bạn. Mỗi lần như vậy, tôi sẽ gạch bỏ đi 1 ô ”.

Miệng nói, tay Ly đánh dấu 2 ô. K, ,,,,

Ly có rất nhiều cơ hội để đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi lần nhận ra mình sai, Ly đều chân thành xin lỗi.

Và như thế. . . Ô số 211: Ly giấu sách tiếng Anh của Bảo và cậu bé bị điểm 0.

Ô 394: Ly làm mất chìa khóa phòng Bảo…

Ô số 417: Ly dùng quá nhiều thuốc tẩy và làm hỏng chiếc áo sơ mi yêu thích của Bảo

….

Câu 489: Ly mượn xe đạp của Bảo rồi đâm vào gốc cây. Chiếc xe bị móp méo vành xe và bố anh phải đưa đến Bảo để sửa.

Top MOD >>>  Nội thất Anh Quân - Cung cấp đồ nội thất văn phòng chính hãng giá rẻ

Ô số 490: Ly làm vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Bảo vô cùng yêu thích.

“Vậy đó” – Ly tuyên bố – “Em sẽ không làm gì anh nữa”.

Bảo chỉ cười: “Dạ, vâng ạ”.

Nhưng sau đó là lần thứ 491. Khi đó, Bảo đang là sinh viên Nhạc viện Quân đội. Anh được cử đi biểu diễn trong một lễ hội âm nhạc tổ chức tại Nhà hát lớn Hà Nội. Đây là ước mơ mà Bảo hằng mong ước.

Mọi người gọi điện thông báo lịch biểu diễn nhưng Bảo không có ở nhà, Ly trả lời điện thoại: “2h ngày 10!” Ly nghĩ mình nhớ được nên không ghi ra giấy.

“Nói cho ta biết, ngươi biểu diễn khi nào?” – Mẹ hỏi

“Không biết, bọn họ còn chưa gọi!” – Bảo đáp. Ly im lặng một lúc rồi mới lắp bắp:

“Ồ!…. Hôm nay là ngày gì vậy?”

“12, sao vậy?” – Mẹ hỏi

Lisa, che mặt và khóc nức nở: “Màn trình diễn… 2 giờ…. Ngày 10…. Mọi người đã gọi… tuần trước ……”

Bảo ngồi im, hồ nghi, không dám tin những gì Ly đang nói.

“Điều đó có nghĩa là … chương trình kết thúc ???” – Bảo hỏi.

Li gật đầu. Bảo rời khỏi phòng mà không nói thêm một lời nào. Ly về phòng, khóc lóc thảm thiết. Cô đã phá hỏng giấc mơ của anh trai mình, khiến cả gia đình thất vọng. Sau đó cô thu dọn đồ đạc, lẻn ra khỏi nhà ngay trong đêm hôm đó, để lại lời nhắn nhủ mọi người cứ yên tâm.

Top MOD >>>  7 thức uống detox ngon miệng giúp đẹp da giảm cân đánh bay nỗi lo của chị em ngày Tết nguyên đán

Ly đến Huế, tìm một công việc ở đây để làm và sinh sống. Bố mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhưng Ly không hồi âm: “Con đã hại Bảo rồi, con sẽ không bao giờ quay lại nữa”. Đó là suy nghĩ ấu trĩ của một cô gái 22 tuổi.

Lâu ngày mới gặp lại người hàng xóm cũ: Bà Hồng

“Tôi rất xin lỗi về những gì đã xảy ra với Bảo. Em và gia đình chắc hẳn đã phải chịu đựng rất nhiều!” – Cô mở lời.

Ly ngạc nhiên: “Tại sao?”

Bà Hồng nhanh chóng hiểu rằng Ly không biết chuyện gì. Bà kể lại mọi chuyện: Tai nạn với xe tải đi với tốc độ quá cao, Bảo đi cấp cứu, các bác sĩ tận tình cứu chữa nhưng Bảo không qua khỏi.

Chiều hôm đó, Ly trở về nhà.

Cô im lặng ngồi trước chiếc hộp. Cô không nhìn thấy biểu đồ cũ đầy gạch chéo, nhưng có một tờ giấy lớn: “Ly! Em không muốn đếm những lần anh tha thứ, nhưng anh cứ muốn làm. Nếu em muốn tiếp tục đếm, sử dụng bản đồ mới do tôi làm cho cô Bao. “

Mặt sau là một biểu đồ giống như Lisa đã làm khi cô ấy còn nhỏ, với rất nhiều ô vuông. Nhưng chỉ có 1 ô vuông đầu tiên được đánh dấu và bên cạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ: “Lần thứ 491: Tha thứ, mãi mãi!”

Sưu tầm